Những hình ảnh về xe tay (xe kéo) ở Việt Nam

Người ta thường cho rằng xe kéo đã ra mắt chào đời vào đầu kỷ nguyên Minh Trị của Nhật Bản, năm 1868. Khi những người lớn tuổi được người làm kéo đi như thế trong lúc cần di chuyển. Từ đó, dưới cái tên Rickshaw hay Rickish, nó trở thành một phương tiện lưu thông Người ta thường cho rằng xe kéo đã ra mắt chào đời vào đầu kỷ nguyên Minh Trị của Nhật Bản, năm 1868.
Và nó từ từ lan tràn khắp Đông Nam Á tới tận Ấn Độ và vùng biển Ấn Độ Dương.
Ở Đông Dương, vài chiếc xe kéo được xuất hiện lần đầu tiên tại Hà Nội năm 1883 do Ông Toàn Quyền Đệ Nhất Bonnal đã cho phép đem từ bên Nhật qua.
Ở Đông Dương, vài chiếc xe kéo được xuất hiện lần đầu tiên tại Hà Nội năm 1883 do Ông Toàn Quyền Đệ Nhất Bonnal đã cho phép đem từ bên Nhật qua.
Vào năm 1884, một nhà thầu Pháp cho chế tạo khoảng 50 chiếc xe kéo cho cả miền Bắc. Từ đó chiếc xe kéo đã từ từ trở thành một bộ mặt quen thuộc trong thành phố Hà Nội. Nó xuất hiện một năm sau chiếc xe hơi Âu Châu đầu tiên và một năm trước xe tramway kéo bằng ngựa.
Vào năm 1884, một nhà thầu Pháp cho chế tạo khoảng 50 chiếc xe kéo cho cả miền Bắc. Từ đó chiếc xe kéo đã từ từ trở thành một bộ mặt quen thuộc trong thành phố Hà Nội. Nó xuất hiện một năm sau chiếc xe hơi Âu Châu đầu tiên và một năm trước xe tramway kéo bằng ngựa.
Liền sau đó, một nhân viên thuế vụ từ miền Nam tới đã nghĩ ra thành lập một hãng cho thuê xe kéo. Theo trí nhớ của các người xưa thì chuyện đó là một thành công rực rở, dù mướn giờ hay mướn ngày, cũng phải giữ chổ trước một ngày nếu muốn được chở đi.
Liền sau đó, một nhân viên thuế vụ từ miền Nam tới đã nghĩ ra thành lập một hãng cho thuê xe kéo. Theo trí nhớ của các người xưa thì chuyện đó là một thành công rực rở, dù mướn giờ hay mướn ngày, cũng phải giữ chổ trước một ngày nếu muốn được chở đi.
Ngay cả sau Đệ Nhất Thế Chiến cũng chỉ có khoảng 30 chiếc xe kéo công cộng trong cả thành phố Hà Nội. Chỉ có vài nhân viên Pháp và quan lớn của Hà Nội mới có đủ phương tiện mua riêng một chiếc xe kéo. Đa số người Hà Nội chỉ biết đi bộ, nghĩa là đi chân không, là phương tiện di chuyển tiện nhất.
Ngay cả sau Đệ Nhất Thế Chiến cũng chỉ có khoảng 30 chiếc xe kéo công cộng trong cả thành phố Hà Nội. Chỉ có vài nhân viên Pháp và quan lớn của Hà Nội mới có đủ phương tiện mua riêng một chiếc xe kéo. Đa số người Hà Nội chỉ biết đi bộ, nghĩa là đi chân không, là phương tiện di chuyển tiện nhất.
úc đó chiếc xe kéo được kéo bởi một người “cu-li” và đôi khi được thêm hai người khác đẩy. Nếu là quan lớn thì thường có người trẻ đi kế bên người phu kéo, tay cầm ống thuốc lào hoặc một khay trầu nếu người ngồi trên xe là phụ nữ.
úc đó chiếc xe kéo được kéo bởi một người “cu-li” và đôi khi được thêm hai người khác đẩy. Nếu là quan lớn thì thường có người trẻ đi kế bên người phu kéo, tay cầm ống thuốc lào hoặc một khay trầu nếu người ngồi trên xe là phụ nữ.
Chiếc xe kéo đầu tiên có bánh xe bằng sắt, cho nên chạy không được yên lắm. Dù vậy phương tiện nầy biểu hiệu cho sự giàu có và uy quyền của chủ xe. Lúc nào cảnh người phu kéo ông chủ ngồi trên xe đi qua cũng gây ra sự hiếu kỳ cho đám đông.
Chiếc xe kéo đầu tiên có bánh xe bằng sắt, cho nên chạy không được yên lắm. Dù vậy phương tiện nầy biểu hiệu cho sự giàu có và uy quyền của chủ xe. Lúc nào cảnh người phu kéo ông chủ ngồi trên xe đi qua cũng gây ra sự hiếu kỳ cho đám đông.
ào thời đó, tất cả những gì do Tây đem tới đều được dân chúng cho là văn minh. Những cô thiếu nữ Hà Nội không dám ngồi trên xe kéo vì sợ miệng đời chê là Me Tây, có nghĩa là lấy chồng Tây. Với sự tiến bộ, sau đó bánh xe bằng xắt được thay thế bằng bánh xe cao su đặc, tiện nghi hơn cho người ngồi trên xe.
ào thời đó, tất cả những gì do Tây đem tới đều được dân chúng cho là văn minh. Những cô thiếu nữ Hà Nội không dám ngồi trên xe kéo vì sợ miệng đời chê là Me Tây, có nghĩa là lấy chồng Tây. Với sự tiến bộ, sau đó bánh xe bằng xắt được thay thế bằng bánh xe cao su đặc, tiện nghi hơn cho người ngồi trên xe.
Chỉ lúc bấy giờ những cô thiếu nữ Hà Nội mới dám xài xe kéo với bánh xe bằng sắt, còn loại tân tiến với bánh xe bằng cao su thì dành riêng cho người Việt lấy Tây. Và những xe kéo lỗi thời với bánh xe sắt đã từ từ bị đẩy ra vùng ngoại ô Hà Nội.
Chỉ lúc bấy giờ những cô thiếu nữ Hà Nội mới dám xài xe kéo với bánh xe bằng sắt, còn loại tân tiến với bánh xe bằng cao su thì dành riêng cho người Việt lấy Tây. Và những xe kéo lỗi thời với bánh xe sắt đã từ từ bị đẩy ra vùng ngoại ô Hà Nội.
Hình ảnh về các quan lại, binh lính, chức dịch… thời đại phong kiến dưới triều đại phong kiến qua góc nhìn của các nhiếp ảnh gia người Pháp khi họ đến Đông Dương trong đó có Việt Nam cho thấy một cái nhìn đầy đủ cho thế hệ chúng ta về một thời kỳ đã kéo dài ở Việt Nam hàng trăm năm.
Hình ảnh về các quan lại, binh lính, chức dịch… thời đại phong kiến dưới triều đại phong kiến qua góc nhìn của các nhiếp ảnh gia người Pháp khi họ đến Đông Dương trong đó có Việt Nam cho thấy một cái nhìn đầy đủ cho thế hệ chúng ta về một thời kỳ đã kéo dài ở Việt Nam hàng trăm năm.
Họ chính là những “người ngựa, ngựa người” như trong một tác phẩm của cố nhà văn Nguyễn Công Hoan từng đau xót ghi lại về thân phận những người phu xe nhọc nhằn.
Họ chính là những “người ngựa, ngựa người” như trong một tác phẩm của cố nhà văn Nguyễn Công Hoan từng đau xót ghi lại về thân phận những người phu xe nhọc nhằn.
Những chiếc xe kéo ở Hải Phòng.
Những chiếc xe kéo ở Hải Phòng.
1910 - Vườn Bách Thảo Hà Nội.  Hình của Dieulefils.
Trích từ Reds.vn
Posted by Admin ĐN
1910 - Vườn Bách Thảo Hà Nội. Hình của Dieulefils.
Trích từ Reds.vn
Posted by Admin ĐN
Ngoại ô Hà nội
Ngoại ô Hà nội
Kéo xe cho một vị quan
Kéo xe cho một vị quan
Tây đầm đi xe tay
Tây đầm đi xe tay
Xe tay ở Vũng Tàu xưa
Xe tay ở Vũng Tàu xưa
Xe tay ở Bắc kỳ
Xe tay ở Bắc kỳ
Cụ bà làm nghề kéo xe tay.
Cụ bà làm nghề kéo xe tay.
Xe kéo tay ngày xưa.
Xe kéo tay ngày xưa.
CỔ VẬT- XE KÉO CỦA MẸ VUA THÀNH THÁI VỀ VIỆT NAM

Chiếc xe kéo do vua Thành Thái tặng mẹ, Hoàng Thái hậu Từ Minh, một cổ vật của triều Nguyễn, đã được mua thành công với giá 55.800 euro tại cuộc bán đấu giá tại lâu đài Cherverny (Pháp) ngày 13.6, chiều ngày 3.10.2014 chiếc xe kéo đã được trao cho đại diện Việt Nam tại Pháp và đang chuẩn bị đưa về Việt Nam.
Đây là một trong hai đồ vật (cùng với chiếc giường còn gọi là Long sàng) mà vua Thành Thái đã chuyển nhượng vào tháng 10.1907 cho gia đình ông Prosper Jourdan, chỉ huy đội cận vệ của nhà vua, vào thời điểm nhà vua bị phế truất và lưu đày. Trong hơn 100 năm qua, gia đình ông Jourdan đã nâng niu và lưu giữ cẩn thận kỷ vật này cho đến khi đem bán đấu giá ngày 13.6 vừa qua.
Việc đấu giá thành công chiếc xe kéo, một cổ vật của quốc gia đang lưu lạc ở nước ngoài có ý nghĩa đặc biệt, nó giúp cho các thế hệ người Việt nhận thức được rõ hơn về giá trị các di sản văn hóa của dân tộc và góp phần vào bảo tồn các di sản đó.

Trong khi đó, phía Pháp, đặc biệt là Bảo tàng Guimet, một trong những bảo tàng lớn nhất châu Âu và thế giới về văn hóa châu Á, cũng mong muốn có được bộ sưu tập các di sản văn hóa của nhà Nguyễn và sẵn sàng trả giá cao để có được các cổ vật của Việt Nam.
Tuy nhiên, sau gần hai tuần vận động ngoại giao giữa Việt Nam và Pháp, phía Pháp đã đồng ý nhường quyền mua cổ vật cho phía Việt Nam. Có một chi tiết khá thú vị là báo chí Pháp ủng hộ Việt Nam vì cho rằng đây là di sản của Việt Nam thì cần phải được trở về Việt Nam.

Thời gian tới, cổ vật sẽ về Việt Nam, để người dân trong nước cũng như du khách quốc tế có thể chiêm ngưỡng báu vật của quốc gia sau hơn một thế kỷ lưu lạc ở nước ngoài./.
CỔ VẬT- XE KÉO CỦA MẸ VUA THÀNH THÁI VỀ VIỆT NAM

Chiếc xe kéo do vua Thành Thái tặng mẹ, Hoàng Thái hậu Từ Minh, một cổ vật của triều Nguyễn, đã được mua thành công với giá 55.800 euro tại cuộc bán đấu giá tại lâu đài Cherverny (Pháp) ngày 13.6, chiều ngày 3.10.2014 chiếc xe kéo đã được trao cho đại diện Việt Nam tại Pháp và đang chuẩn bị đưa về Việt Nam.
Đây là một trong hai đồ vật (cùng với chiếc giường còn gọi là Long sàng) mà vua Thành Thái đã chuyển nhượng vào tháng 10.1907 cho gia đình ông Prosper Jourdan, chỉ huy đội cận vệ của nhà vua, vào thời điểm nhà vua bị phế truất và lưu đày. Trong hơn 100 năm qua, gia đình ông Jourdan đã nâng niu và lưu giữ cẩn thận kỷ vật này cho đến khi đem bán đấu giá ngày 13.6 vừa qua.
Việc đấu giá thành công chiếc xe kéo, một cổ vật của quốc gia đang lưu lạc ở nước ngoài có ý nghĩa đặc biệt, nó giúp cho các thế hệ người Việt nhận thức được rõ hơn về giá trị các di sản văn hóa của dân tộc và góp phần vào bảo tồn các di sản đó.

Trong khi đó, phía Pháp, đặc biệt là Bảo tàng Guimet, một trong những bảo tàng lớn nhất châu Âu và thế giới về văn hóa châu Á, cũng mong muốn có được bộ sưu tập các di sản văn hóa của nhà Nguyễn và sẵn sàng trả giá cao để có được các cổ vật của Việt Nam.
Tuy nhiên, sau gần hai tuần vận động ngoại giao giữa Việt Nam và Pháp, phía Pháp đã đồng ý nhường quyền mua cổ vật cho phía Việt Nam. Có một chi tiết khá thú vị là báo chí Pháp ủng hộ Việt Nam vì cho rằng đây là di sản của Việt Nam thì cần phải được trở về Việt Nam.

Thời gian tới, cổ vật sẽ về Việt Nam, để người dân trong nước cũng như du khách quốc tế có thể chiêm ngưỡng báu vật của quốc gia sau hơn một thế kỷ lưu lạc ở nước ngoài./.
Xe kéo trước Nhà hát lớn, đầu thế kỉ 20.
Xe kéo trước Nhà hát lớn, đầu thế kỉ 20.

Xem Thêm