Thi sĩ Bùi Giáng (1926-1998)

Bùi Giáng là nhà thơ, dịch giả và là nhà nghiên cứu văn học của Việt Nam. Các bút danh khác của ông là: Trung niên thi sĩ, Thi sĩ, Bùi Bàn Dúi, Bùi Văn Bốn, Vân Mồng...
Ông nổi tiếng từ năm 1962 với tập thơ Mưa nguồn.

Bùi Giáng sinh ngày 17 tháng 12 năm 1926 tại làng Thanh Châu thuộc xã Vĩnh Trinh, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam.

Cha ông là Bùi Thuyên, thuộc đời thứ 16 của dòng họ Bùi ở Quảng Nam. Do người vợ cả qua đời sớm nên ông lấy người vợ kế là bà Huỳnh Thị Kiền. Bùi Giáng là con đầu của Bùi Thuyên với Huỳnh Thị Kiền, nhưng là con thứ 5 nếu tính tất cả các anh em. Khi vào Sài Gòn, ông được gọi theo cách gọi miền Nam là Sáu Giáng. Năm 1933, ông bắt đầu đi học tại trường làng Thanh Châu. Năm 1936, ông học trường Bảo An (Điện Bàn) với thầy Lê Trí Viễn. Năm 1939, ông ra Huế học tư tại Trường trung học Thuận Hóa. Trong số thầy dạy ông có Cao Xuân Huy, Hoài Thanh, Đào Duy Anh. Tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, nhưng sau đó ông cũng kịp đậu bằng Thành chung. Năm 1949, ông tham gia kháng chiến chống Pháp, làm bộ đội Công binh. Năm 1950, ông thi đỗ tú tài đặc biệt do Liên khu V tổ chức, được cử tới Hà Tĩnh để tiếp tục học. Từ Quảng Nam phải đi bộ theo đường núi hơn một tháng rưỡi, nhưng khi đến nơi, thì ông quyết định bỏ học để quay ngược trở về quê, để đi chăn bò trên vùng rừng núi Trung Phước. Năm 1952, ông trở ra Huế thi tú tài 2 ban Văn chương. Thi đỗ, ông vào Sài Gòn ghi danh học Đại học Văn khoa. Tuy nhiên, theo T. Khuê thì sau khi nhìn danh sách các giáo sư giảng dạy lại, ông quyết định chấm dứt việc học và bắt đầu viết khảo luận, sáng tác, dịch thuật và đi dạy học tại các trường tư thục. Năm 1965, nhà ông bị cháy làm mất nhiều bản thảo của ông. Năm 1969, ông "bắt đầu điên rực rỡ" (chữ của Bùi Giáng). Sau đó, ông "lang thang du hành Lục tỉnh" (chữ của Bui Giáng), trong đó có Long Xuyên, Châu Đốc... Năm 1971, ông trở lại sống ở Sài Gòn. Thi sĩ Bùi Giáng mất lúc 2 giờ chiều ngày 7 tháng 10 năm 1998, sau một cơn tai biến mạch máu tại bệnh viện Chợ Rẫy (Thành phố Hồ Chí Minh, tức Sài Gòn cũ) sau những năm tháng sống "điên rồ lừng lẫy chết đi sống lại vẻ vang" (chữ của Bùi Giáng).
Thi sĩ Bùi Giáng khoảng 1980 - 90 tại Sài Gòn, trước 1975 ông là nhà thơ , dịch giả.

"Hỏi tên, rằng biển xanh dâu 
Hỏi quê, rằng mộng ban đầu đã xa 
Gọi tên, là một hai ba 
Đếm là diệu tưởng, đo là nghị tâm"
Thi sĩ Bùi Giáng khoảng 1980 - 90 tại Sài Gòn, trước 1975 ông là nhà thơ , dịch giả.

"Hỏi tên, rằng biển xanh dâu
Hỏi quê, rằng mộng ban đầu đã xa
Gọi tên, là một hai ba
Đếm là diệu tưởng, đo là nghị tâm"
Bùi Giáng ở Sài Gòn - 1995
Bùi Giáng ở Sài Gòn - 1995
Anh em xứ Quảng, Đà thành
 Có còn vui vẻ thập thành mừng xuân
 Kể từ bốn chục năm ròng
 Giáng chưa có dịp về thăm quê nhà
 Đôi dòng chúc tụng thiết tha
 Xót vì thơ mộng mà ra phụ lòng

(Thư xuân gửi anh em xứ Quảng,
Đà thành -1995 - Bùi Giáng)
Anh em xứ Quảng, Đà thành
Có còn vui vẻ thập thành mừng xuân
Kể từ bốn chục năm ròng
Giáng chưa có dịp về thăm quê nhà
Đôi dòng chúc tụng thiết tha
Xót vì thơ mộng mà ra phụ lòng

(Thư xuân gửi anh em xứ Quảng,
Đà thành -1995 - Bùi Giáng)
Thi sĩ Bùi Giáng và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

 Ảnh chụp tại nhà riêng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Thi sĩ Bùi Giáng và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Ảnh chụp tại nhà riêng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

Xem Thêm